Ban Công Tím

‘Anh biết, cho dù đi đến cuối con đường, anh cũng sẽ tìm được em. Anh biết em vẫn đang đợi anh, ở một nơi nào đó. Quan trọng là… anh có đủ tin hay không mà thôi. À, mà em không biết rằng xương rồng cũng có thể nở những bông hoa rất đẹp đấy ư?’

 

Uyên quăng chiếc túi màu vàng cầu kì lên xích đu, chạy đến thì thầm vào tai Nghi, lúc này đang quấn quýt bên khóm cẩm tú cầu trong vườn: ‘Tao đang bị theo dõi mày ạ!’ Thật ra, nếu như là giọng điệu hoảng hốt như mọi khi thì Nghi đã lo sốt vó và vỗ về an ủi cô bạn trước khi kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Nhưng cô cảm thấy hình như hai từ ‘theo dõi’ đã được cô bạn bỏ vào ngoặc kép, và chắc chắn, 99% là nó liên quan đến… một thỏi nam châm nào đó, và (hoặc) là một phi vụ thú vị nào đó khiến cô nàng không thể hét toáng lên.

– Okie. Thủ phạm? Thời gian? Địa điểm? – Nghi không thèm ngước mắt nhìn Uyên, vừa hỏi vừa khệ nệ bưng chậu cây đặt dưới cửa sổ phòng khách.

– Một gã. Sáng nay. Công viên. – Uyên lẽo đẽo đi theo Nghi, tiếp tục thì thào.

– Tổng thiệt hại?

– Đến giờ tao vẫn chưa thanh toán xong quyển sách này nè. Mai phải trả thư viện rồi.

– Okie. Thủ phạm? Thời gian? Địa điểm? – Nghi không thèm ngước mắt nhìn Uyên, vừa hỏi vừa khệ nệ bưng chậu cây đặt dưới cửa sổ phòng khách.

– Một gã. Sáng nay. Công viên. – Uyên lẽo đẽo đi theo Nghi, tiếp tục thì thào.

– Tổng thiệt hại?

– Đến giờ tao vẫn chưa thanh toán xong quyển sách này nè. Mai phải trả thư viện rồi.

– Sao mày biết đang bị hắn theo dõi?

– Hắn ngồi đối diện tao trong công viên.

Nghi cố hết sức mở to mắt để nhỏ bạn thấy đống dấu chấm hỏi dày đặc lờn vờn trước mặt. Sau một hồi hoang mang, cuối cùng cô cũng đặt cho Uyên một câu hỏi siêu chuối:

– Mày nghĩ tồn tại một anh chàng dở hơi nào đó cả gan bám đuôi… trước mặt nạn nhân sao?

– Uhm, mày có lí. Nhưng vấn đề là…

“Love is a two-way street constantly under construction.” — Carroll Bryant

Ngày nắng.

Hắn bước đến chiếc ghế đá đối diện tôi. Hắn ngồi xuống. Hắn giở quyển sách dày cộm ra. Và… giả vờ đọc chăm chú. Tôi đưa mắt liếc nhanh rồi tiếp tục cúi đầu đọc ‘Mật mã Maya’, một cuốn sách thật sự… quá khó nuốt với tôi.

Hắn đã xuất hiện theo cùng một kiểu như thế đúng 7 ngày nay rồi. Lặng lẽ và… lén lút. Bởi tôi luôn bắt gặp ánh mắt của hắn đang mở to mắt quan sát tôi mỗi lần bất ngờ ngẩng đầu lên. Rồi hắn lảng tránh, ngó lơ sang chỗ khác, như thể tôi mới chính là người nhìn lén hắn. Tôi biết ngoại hình của mình rất, cực kì… xấu lạ, nhưng tôi không nghĩ nó lại khiến ai đó coi tôi là… sinh vật lạ. Tôi biết chắc mình bị theo dõi, nhưng vì mục đích gì thì tôi… chưa biết.

Hôm nay là một ngày đầy nắng, nắng tràn lên từng cánh hoa bé xinh, nhảy múa trên từng chiếc lá non, rọi cả vào trang sách. Nhưng tôi mặc kệ. Từ lúc phát hiện ra công viên này, tôi đã tự liệt nó vào hàng ‘giai nhân’. Nó nằm lọt thỏm trong khuôn viên của một khu biệt thự được xây khép kín, màu xanh choáng ngợp của hàng dương cao vút làm tôi mê mẩn. Đó là lý do tôi bất chấp những cái nhìn tò mò của các cô, chị, anh quý tộc sống gần đấy, thậm chí, thách thức cả… hắn. Có lẽ có người sẽ nghĩ tôi là cô gái đang thất tình và lẻn vào đây để chạy trốn cảm giác thất vọng, chán nản giả tạo nào đó chăng? Không hẳn là thế. Tôi và Hy lặng lẽ bước ra khỏi cuộc đời nhau đã lâu lắm rồi. Tôi không nhớ rõ, mà cũng không muốn nhớ. Nói ra không ai tin, nhưng quả thật, tôi nhận lời yêu Hy chỉ vì tôi không tìm ra lý do để từ chối anh, khuôn mặt rắn rỏi khoe vẻ chín chắn, tâm lý, tốt bụng, và… yêu tôi, mặc cho lòng tôi còn rối bời, trái tim còn nhiều câu hỏi chưa được giải đáp. Để rồi sau đó một thời gian, khi bắt đầu cảm nhận rõ anh là một nửa thật sự của tôi, thì tôi lại phát điên lên với cái ý nghĩ… muốn chia tay.

Lý do để tôi từ chối anh, chỉ có một: tôi không đủ can đảm để tiếp tục yêu anh. Tôi quá… tầm thường để có thể đi song song cùng anh. Tôi sợ cảm giác tim đập liên hồi khi vô tình đi lạc vào đôi mắt sâu hút hồn của anh. Tôi cảm thấy tổn thương khi vừa tay trong tay với anh, vừa phải nghe những ‘lời ong tiếng ve’. Tôi thừa kiêu hãnh, nhưng lại quá tự ti, tất cả khiến tôi gạt phăng những lời van nài của trái tim, lạnh lùng trước đôi mắt thất thần của anh. Tôi không muốn mình là kẻ đáng thương.

Tôi tự cho mình một năm để chữa lành vết nứt trong tim do tự tôi tạo ra. Mấy đứa bạn cho rằng một năm là quá dài, đủ để làm hao mòn cảm giác yêu, và có thể sẽ làm tôi mất đi nhiều cơ hội được yêu. Nhưng tôi không nghĩ thế. Tôi có lý lẽ riêng của mình. Với một năm, tôi sẽ không cảm thấy áp lực, tôi có thể nghĩ đến anh nếu muốn, tôi có thể khóc nếu đau, tôi có thể uất ức nếu thấy hận anh đã không giữ tôi. Tại sao bạn cứ phải tự ép mình phải quên một ai đó ‘ngay và luôn’, để rồi nỗi nhớ vì thế mà ngày càng chồng chất?! Mỗi lần nhớ anh da diết, tôi lại tự nhủ ‘Thời gian còn dài, rồi tất cả sẽ sớm dịu đi thôi’. Và quả thật, chưa đầy một năm, tôi đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Không phải bởi tôi đã quên hẳn anh, mà ngược lại, hình ảnh của anh vẫn ngự trị, vẫn chiếm một vị trí trong tim tôi, mà là tôi nhận ra, cảm giác hoang mang, luyến tiếc đã không còn nữa. Tất cả, dường như đều đang ở một chốn, rất bình yên.

“Love is a two-way street constantly under construction.” — Carroll Bryant

Minh Hy.

Tôi dò dẫm bước đến cái giá vẽ, tìm cọ, giấy, và màu nước một cách khó khăn. Giờ thì tôi đã hiểu cảm giác khi phải sống suốt đời trong bóng tối khủng khiếp đến thế nào. Đang đặt giấy vào khung để tiếp tục cho ra đời những bức vẽ trừu tượng, thì nghe giọng Huy – đứa em trai nhỏ hơn tôi 2 tuổi reo lên phấn khích ngoài ban công.

– ‘Xóm’ mình đón một vị khách lạ kìa anh.

– Hẳn đó là một cô gái xinh đẹp phải không? – Tôi cười vang.

– Quá xa để… phán xét anh ạ!

Nếu mắt tôi không bị thương trong một tai nạn nhỏ ở phòng thí nghiệm thì giờ này hai anh em đã có thể có cuộc tranh cãi về cô gái nọ rồi. Cũng may là không có gì nguy hiểm, nhưng bác sĩ bảo tôi vẫn bị ‘mù tạm thời’ để tránh biến chứng. Tôi bắt đầu thấy chán, tay chân thừa thãi. Tôi rất tò mò không biết những tác phẩm của mình trong thời gian này sẽ ‘khó hiểu’ đến mức nào. Điều làm tôi khó chịu nhất, có lẽ là nỗi nhớ Uyên. Tôi vẫn chưa quen với cảm giác thiếu em, dù cho có vùi đầu vào công việc. Khoảng trống mà em để lại, đã từng khiến tôi chếnh choáng một thời gian dài, sẽ khó có ai có thể lấp đầy. Tôi vẫn đang tìm cách mang em về, bởi tôi biết em ương bướng và ‘bảo thủ’. Em hài lòng với những quan điểm của bản thân, cho dù nó thật sự… rất ngớ ngẩn và vô lí. Em muốn biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của tôi, như một kẻ bại trận, dù cuộc chiến đó, chỉ có mỗi em mà thôi. Tôi cần làm gì đó, để quên đi thực tại, để tự huyễn hoặc mình rằng, chiều nay, khi tôi đến trường em như mọi ngày, sẽ thấy em đứng đó, đợi tôi. Tôi gọi Huy:

– Này Huy, em cho anh một tuần nghỉ hè của em nhé, quan sát thật kĩ cô gái kia rồi về… tả lại cho anh vẽ, ok? Nhóc ‘Ipad’ của anh sẽ thuộc về em.

– Một cái giá không tồi – Huy phấn khích hét um lên.

Tôi phải hi sinh thôi, tôi cần, rất cần quên đi cảm giác mình đã thật sự… mất Uyên. Một cảm giác rất lạ len lỏi khắp cơ thể. Bức tranh này, chắc chắn không… vô ích. Nhưng nếu tôi không thử, sẽ không biết được. Tôi biết chính số phận đã mang em đến, mang đến cho tôi ánh mắt trìu mến nhất, cho tôi một cô người yêu cảm thông và sâu sắc. Tôi có nên để ông Trời tiếp tục ‘tung hoành’? Hay chính tôi phải là người tự sắp đặt số phận cho tôi và em? Tôi có thể không? Chỉ có tôi mới trả lời chính xác những câu hỏi đó. Nhung nếu không thử, thì tôi sẽ chẳng bao giờ biết được.

Ban công tím.

Tôi ngước nhìn những chậu hoa Diên vĩ được đặt một cách vô thức trên ban công ngôi biệt thự số 29. Ngôi nhà trông… ‘xanh xao’ đến tội nghiệp. Những bông hoa Diên vĩ màu tím rất đẹp kia, có lẽ vì thế cũng khó giữ vẻ đẹp nguyên sơ. Có lẽ chủ nhân ngôi nhà muốn tận dụng chức năng ‘dược liệu’ của nó hơn là thưởng thức vẻ đẹp nên mới trồng nhiều đến tím ngắt cả ban công thế kia. Tôi nhoài người nhìn kĩ bức tranh được ai đó cố ý đặt xoay ra ngoài từ hai ngày trước, và tôi đã mơ hồ khẳng định đó là bức tranh bán thân của… chính mình. Nếu đó là một giai nhân đẹp… nghiêng nước nghiêng thành, tôi sẽ không mất công suy nghĩ xem đó có phải là mình không. Nhưng cái mũi hếch bất cần đó, mái tóc xoăn màu nâu vô duyên đó, đôi mắt ‘rụt rè’ đó, và cả cái áo sơ mi màu xanh dương ưa thích của tôi, thì làm sao có thể… là ai khác?! Tôi ngẩn ngơ trước bức tranh một hồi lâu. Tất cả làm cô chợt nhớ đến Hy. Anh đã vẽ tặng tôi rất nhiều tranh. Hầu hết đều là tranh trừu tượng, đặc biệt nhất là bức tranh ‘mặt trời và chiếc lá’. Dù chiếc lá có rơi, có bay đi đâu, thì mặt trời vẫn sẽ đi theo, sưởi ấm và mang đến sức sống cho chiếc lá bé nhỏ,… là tôi. Phải chăng đó là lý do tôi luôn có ảo giác anh vẫn luôn đứng trước cổng trường, quan sát tôi? Đã rất nhiều lần tôi nghĩ đã thoáng thấy bóng anh ở quán café quen thuộc cạnh trường tôi học. Thậm chí, tôi chắc mình đã nghe tiếng anh cười, ở khắp những nơi tôi tới. Nhưng, liệu đó có phải chỉ là ảo giác? Hay một năm vẫn còn quá ngắn?

“Love is a two-way street constantly under construction.” — Carroll Bryant

Gặp lại.

Vân Uyên bước chậm trên lối đi trải sỏi, cẩn trọng như thể chỉ cần sơ suất một chút, cô sẽ khiến cả khu biệt thự bừng tỉnh. Cô muốn thưởng thức thật trọn vẹn buổi sáng yên bình cuối cùng ở ‘thiên đường’ này, chia tay những giọt sương trong veo, chia tay cả hắn, người đã làm cô ‘đau tim’ ngay từ lần đầu chạm mắt. Chuyến du lịch xuyên Việt đã được chuẩn bị xong xuôi. Cô đã quá mệt mỏi khi nhận ra cho dù là 1 tháng, hay 1 năm, cô cũng vẫn sẽ day dứt mãi về quyết định của mình. Cô hi vọng những ngày dài rong ruổi sẽ tiếp sức cho cô trong cuộc chiến này. Không dễ dàng, nhưng Uyên tin mình sẽ làm được. Đang mải thả hồn theo mây gió, Uyên thấy mình đứng trước ngôi biệt thự số 29 từ lúc nào. Hắn đứng đó, trước mặt tôi, như đã đợi tôi lâu lắm.

Cô theo chân hắn bước vào ngôi nhà sau cánh cổng sắt nặng nề màu nâu cũ kĩ. Cô ngước nhìn lên ban công tầng hai, những bông Diên vĩ màu tím nhạt nhìn từ bên dưới có vẻ xơ xác khiến ngôi nhà trông càng ảm đạm hơn. Cô khẽ đưa mắt liếc nhìn Huy, thận trọng ôm chặt quyển sách vào ngực, ngần ngừ.

– Không phải ‘chị’ muốn gặp người đã vẽ chân dung của ‘chị’ sao? – Hắn nheo mắt tinh nghịch.

‘Hóa ra, đúng… là mình thật’ – Uyên nghĩ bụng, rồi líu ríu đi theo hắn bước lên cầu thang gỗ, tối và ẩm thấp. Cô rùng mình khi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nhưng bỏ chạy ngay lúc này thì thật là… mất mặt. Hắn dẫn tôi vào một căn phòng nhỏ. Mùi thuốc vẽ xộc vào mũi, cay nồng. Cô thấy cái ban công đầy nắng, những chậu Diên vĩ nhỏ, bức tranh đó, và… cả Nguyên Hy.

Cô tỏ ra không ngạc nhiên gì lắm, cố nén mọi cảm xúc hỗn độn chực bung trào thành tiếng nức nở không cần thiết vào lúc này. Nhìn thấy đôi mắt bị quấn băng trắng toát của anh, cô thật sự sợ hãi, cô chỉ muốn chạy đến ghì chặt lấy anh. Cô chỉ muốn hét lên rằng ‘Chuyện gì đã xảy ra với anh vậy? Em đã nhớ anh biết bao nhiêu, em xin lỗi’. Thế nhưng, những gì cô thốt ra là:

– Anh đang tìm cách níu kéo?

– Anh chỉ đang cố giữ tình yêu của anh và em, và phải nỗ lực thêm cả phần của em nữa.

– Cho dù việc đó, có thể, hoàn toàn… vô ích ư?

– Anh tin em, sẽ không bỏ chạy lần nữa.

– Vì sao?

– Vì… anh yêu em. Khi hình ảnh em dần hiện ra trên bức tranh, anh biết, anh không nên chần chừ thêm nữa.

– Cho dù anh thừa biết…

Anh bước đến, lần tìm khuôn mặt cô, rồi đặt ngón trỏ lên môi cô, không để cô kết thúc câu nói lấp lửng. Anh ôm cô thật chặt, rồi nói khẽ:

– Anh biết, cho dù đi đến cuối con đường, anh cũng sẽ tìm được em. Anh biết em vẫn đang đợi anh, ở một nơi nào đó. Quan trọng là… anh có đủ tin hay không mà thôi. À, mà em không biết rằng xương rồng cũng có thể nở những bông hoa rất đẹp đấy ư?

Tôi lặng lẽ tựa vào vai anh, mặc kệ những giọt nước mắt đang trào ra.